BUÔNG XẢ
“Thổ dân
Phi Châu có một tuyệt chiêu vô cùng thông minh khi đi săn khỉ đầu chó. Họ để thức
ăn mà Khỉ thích, đặt vào miệng một cái bình lớn và để cho khỉ đầu chó núp ở chỗ
xa nhìn thấy. Khi họ đi xa rồi thì khỉ đầu chó vui mừng nhảy tới, dùng tay thò
vào bình, quặp lấy thức ăn, nhưng do miệng bình rất nhỏ, khi tay của nó nắm
thành nắm thì rất khó rút ra, lúc bấy giờ người thợ săn chỉ việc bình tĩnh đến
bắt con vật, mà không lo nó bỏ chạy. Do khỉ đầu chó không thể bỏ thức ăn khoái
khẩu của mình, nên càng sợ hãi và vội vàng nắm chặt lấy thức ăn, và càng không
thể rút tay ra khỏi miệng bình”.
Có người
nghe câu chuyện liền thốt lên: “Thật là tuyệt diệu”.
Chiêu này tuyệt ở chỗ con người đem tâm lý của
mình suy xét tới các loài động vật khác. Kỳ thật con khỉ đầu chó chỉ cần buông
tay ra là nó có thể thoát, thế nhưng nó lại nhất định không chịu buông tay ra!
Chính điều
này cho ta thấy rằng, con khỉ đầu chó giống con người, cũng có thể nói người giống
khỉ đầu chó. Cử chỉ của khỉ đầu chó là một bản năng không ý thức, không rời nó
được, mà con người nếu như giống khỉ đầu chó chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại.
Chết không buông tay, đó chỉ có thể trách họ u mê không tỉnh ngộ.
Người xưa nói: “Lùi một bước trời cao biển rộng”.
Người thất tình chỉ cần chấp nhận quên người đã bỏ mình thì đâu đến nỗi làm cho
bản thân hồn siêu phách lạc, lòng dạ băng giá. Người thất nghiệp chỉ cần từ bỏ
cách lựa chọn nghề cứng nhắc của mình mà thay đổi thì đâu đến nỗi suốt ngày ủ
rũ, trách trời trách người đây? Con bạc chỉ cần buông tha ý nghĩ may rủi thì
đâu đến nỗi tiền đi không trở lại, khuynh gia bại sản? Con nghiện chỉ cần tránh
xa chất gây nghiện thì đâu đến nỗi thân tàn ma dại? Người hối lộ, người phá kỷ
cương chỉ cần chấp nhận từ bỏ chữ “tiền” thì đâu đến nỗi phải vào tù, thậm chí
mất mạng” .
Câu chuyện trên đây để xác định được đức vượt qua
bằng đức buông xả, nhờ có buông xả mà vượt qua nhân quả. Bản chất con người
không buông xả, do không buông xả mà con người phải chịu vô cùng khổ đau. Tất cả
các pháp đều vô thường, nên chúng là khổ đau, vì thế ai biết buông xả là người
thoát khổ, còn ai không biết buông xả thì khổ đau không bao giờ dứt. Người tu
theo Phật giáo cũng chỉ có việc buông xả mà chứng đạo.
Trưởng Lão Thích Thông Lạc

Nhận xét
Đăng nhận xét